Thứ Sáu , Tháng Mười Hai 15 2017
Home / Tin tức / Sinh viên ăn cơm 2.000 đồng và câu chuyện nhận – cho

Sinh viên ăn cơm 2.000 đồng và câu chuyện nhận – cho

Sinh viên ăn cơm 2.000 đồng và câu chuyện nhận - cho - Ảnh 1.

Hình ảnh sinh viên xếp hàng ở quán cơm 2000 đồng ông Tuấn Anh chia sẻ trên facebook của mình và cho rằng đây là hành động nhục nhã, đớn hèn – Ảnh: VŨ TUẤN ANH

Nhằm góp thêm một góc nhìn, chuyên mục Bạn đọc làm báo xin giới thiệu bài viết này.

Là người thường xuyên làm việc thiện, từng có thời gian tổ chức nấu cơm chay phát cho người có nhu cầu, tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình cùng quan điểm về câu chuyện sinh viên rồng rắn xếp hàng mua cơm 2.000 đồng gây tranh luận những ngày qua.

Quan niệm muốn làm việc tốt nào đó cần sự chung tay thì trước tiên mình phải xắn tay làm trước, tôi bàn với gia đình móc hầu bao nấu cơm chay phát miễn phí cho người có nhu cầu.

Riêng với các bạn sinh viên đến với quán cơm 2.000, tôi chỉ có lời nhắn nho nhỏ vốn cũng là bài học tôi nằm lòng từ lời dạy của người đỡ đầu mình khi còn là sinh viên: “Khi chưa có điều kiện, chúng ta hạnh phúc với sự thụ hưởng bởi việc nhận; khi có điều kiện, chúng ta nên biết hạnh phúc với sự thụ hưởng bởi việc cho đi”.

Lê Công Sĩ

Thấy việc tôi làm có ý nghĩa (do tôi chụp hình đăng lên facebook mỗi kỳ phát cơm), nhiều bạn bè bắt đầu chung tay hỗ trợ. Từ chỉ trên dưới một trăm suất mỗi lần phát, dần dần số lượng suất ăn tăng vọt lên ba bốn trăm bên cạnh chất lượng bữa ăn cũng cải thiện đáng kể.

Lại do quan niệm “của cho không bằng cách cho” nên tuy phát miễn phí song hàng trăm phần ăn được chúng tôi bỏ vào hộp cẩn thận; cơm, đồ mặn và canh đều để riêng.

Trên hết, trước ngày phát chúng tôi đều treo bảng “quảng cáo”: “Tại đây phát cơm chay miễn phí cho người có nhu cầu, vào ngày …”.

Tôi dùng chữ “miễn phí” thay cho “từ thiện”, tương tự tôi xác định đối tượng nhận cơm là “người có nhu cầu” mà không là “người nghèo” để tránh cảm giác mặc cảm, tự ti (nếu có) nơi người nhận.

Điểm phát cơm của tôi do vậy thường xuyên tấp nập, không khí rất nhẹ nhàng, vui tươi.

Do điểm phát cơm gần một trường tiểu học và cạnh trụ sở một số cơ quan, ban ngành nên người nhận cơm không chỉ có các cô chú bán vé số hay người lao động nghèo, ngược lại có rất nhiều “khách hàng” thường xuyên là những anh chị công chức viên chức đi xe tay ga đắt tiền.

Thấy chen chúc nhận cơm với người lao động là những “khách sang” như vừa nói, có người đã bày tỏ thái độ không hài lòng và phản ảnh với tôi. Đáp lại, tôi chỉ im lặng bởi từ đầu tôi đã xác định đối tượng nhận cơm là “người có nhu cầu”.

Người có nhu cầu ở đây có thể là cô chú bán vé số, chị lao công, anh thợ hồ hay các bạn sinh viên vì nhiều lý do muốn tiết kiệm đôi ba chục ngàn cho việc gì đó nhưng vẫn có một bữa cơm ngon dù không cá thịt.

Người có nhu cầu ở đây có thể là người muốn ăn kiêng, có thể là người vì thấy cơm chay khẩu vị lạ, ngon nên muốn dùng … Người có nhu cầu đơn giản chỉ là người có nhu cầu có một suất cơm chay vì bất cứ lý do gì, thế thôi.

Với câu chuyện các bạn sinh viên rồng rắn xếp hàng mua cơm giá 2.000 đồng đang là tâm điểm của sự dè bỉu, sỉ nhục của ít nhất một mình ông Vũ Tuấn Anh.

Tôi không rõ ông Vũ Tuấn Anh là ai nhưng tôi đoán có lẽ ông không phải chủ quán cơm 2.000 đồng hoặc nếu là chủ quán mà có những lời lẽ như ông đã viết thì e rằng ông chưa hiểu rõ mục đích cốt lõi của việc làm thiện (nói điều này tôi xin lỗi chủ quán cơm đề cập).

Các bạn sinh viên đã “không sai” khi mua phần cơm với giá 2.000, bởi từ đầu sinh viên là một trong những đối tượng phục vụ được quán hướng đến.

Ông Vũ Tuấn Anh đã phiến diện khi chỉ thấy “sinh viên trẻ, trí thức, sức dài vai rộng” lại lười lao động và “đi cướp phần ăn của người nghèo” mà không nhận thấy chính họ sẽ là đối tượng gánh vác trọng trách phụng sự xã hội (?!).

Có vẻ theo quan niệm của ông Vũ Tuấn Anh thì “người nghèo” phải cứ là ăn mặc luộm thuộm, rách rưới, hôi tanh mà “không được” là đối tượng sạch sẽ, bảnh bao (áo bỏ trong quần) như các bạn sinh viên (?!).

Và rằng người nghèo lao động chân tay và “người nghèo trí thức” ai “tội nghiệp” hơn ai (?!).

Và, cũng có lẽ ông Vũ Tuấn Anh đã không biết có rất nhiều trường hợp đến mua cơm giá 2.000 không chỉ là người thực sự nghèo mà đến chỉ với tâm thế muốn thụ hưởng hạnh phúc của sự cho- nhận để ươm mầm từ tâm.

Bài “Thay vì nặng lời, hãy mở lòng với sinh viên, được không?” của tác giả Lê Minh theo tôi là không còn gì đúng và đầy đủ hơn để phản hồi những dòng trạng thái có phần hằn học, phiến diện của ông Vũ Tuấn Anh.

Trở lại câu chuyện phát cơm chay của mình, tôi khá ấn tượng với một bà lão bán vé số vốn hằng ngày tôi vẫn hay ủng hộ.

Gần đến ngày phát cơm, gặp bà lão ở quán cà phê tôi có báo cho bà việc phát cơm, đồng thời gợi ý bà hoặc có thể tiện đường thì đến nhận hoặc bà ở đâu tôi cho người mang đến.

Đáp lại, bà lão nói: “Thôi được rồi, ngoại cảm ơn. Ngoại không có nhu cầu, con thấy vậy chứ ngoại cũng còn con cháu lo. Hãy để những phần ăn đó cho người cần hơn”.

Vậy đó, bà lão nhìn tuy “nghèo” song lại là người không có nhu cầu nhận cơm của tôi, trong khi người “giàu hơn” lại là đối tượng cần nhận.

Nhận ra điều ấy và như đã nói từ đầu do quan niệm đối tượng nhận cơm là người có nhu cầu nên tôi không lăn tăn bất cứ điều gì khi chứng kiến bất kỳ ai đến nhận quà của mình. Nếu không là người trong cuộc hẳn tôi sẽ không có trải nghiệm thú vị đó.

Từng là sinh viên nghèo trọ học trong chùa, từng có những bữa cơm canh rau lỏng bỏng, từng là đối tượng thọ nhận sự trợ giúp tôi phần nào thấu hiểu hoàn cảnh sinh viên. Ngày nay tuy hoàn cảnh mỗi sinh viên mỗi khác song tôi nghĩ phần lớn sinh viên vẫn còn là đối tượng cần có sự tương trợ.

Sinh viên đến quán mua phần cơm 2.000 đồng có thể không hẳn tất cả các bạn đều quá khó khăn, càng không hẳn tất cả các bạn đều đủ đầy hay giàu có. Song, dẫu sao suy cho cùng thiết tưởng các bạn chẳng có “tội tình” gì; việc chỉ trích với những lời lẽ hằn học, gay gắt theo tôi thể hiện nhãn quan quá khắt khe.

Riêng với các bạn sinh viên đến với quán cơm 2.000, tôi chỉ có lời nhắn nho nhỏ vốn cũng là bài học tôi nằm lòng từ lời dạy của người đỡ đầu mình khi còn là sinh viên: “Khi chưa có điều kiện, chúng ta hạnh phúc với sự thụ hưởng bởi việc nhận; khi có điều kiện, chúng ta nên biết hạnh phúc với sự thụ hưởng bởi việc cho đi”.

Đơn giản hơn, hãy tiếp nối những điều tốt đẹp, đó là cách tốt nhất chúng ta “trả ơn” cuộc đời.

Bài viết thể hiện quan điểm, góc nhìn riêng của tác giả. Còn bạn, bạn nghĩ sao về câu chuyện này? Bạn đồng tình hay có quan điểm khác với ý kiến KTS Lê Công Sĩ? Hãy chia sẻ với chúng tôi qua phần BÌNH LUẬN dưới bài viết hoặc gởi về địa chỉ: dandt@tuoitre.com.vn. Cảm ơn bạn!

Facebook Comments

Mới nhất

Cơ hội đặt mua nhà ưu đãi cho các gia đình trẻ

Theo chuyên gia bất động sản Đặng Hùng Võ – Nguyên Thứ trưởng Bộ Tài …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *