Thứ Tư , Tháng Mười Hai 13 2017
Home / Tin tức / Biết đâu vài năm nữa nhạc kịch thành ‘mốt’

Biết đâu vài năm nữa nhạc kịch thành ‘mốt’

Nguyễn Khắc Duy sinh năm 1990, sống tình cảm và ấm áp, người sáng lập nhóm kịch Buffalo.

Ngay trong cuộc phỏng vấn với Duy, hơn một lần anh chàng mắt đỏ hoe lúc nhắc đến hai chữ “sân khấu”.

Trong khi nhiều người làm nghề bế tắc bởi khó khăn để sân khấu sáng đèn, thì Duy, với sức trẻ và sự lạc quan lại nuôi một hi vọng khác.

Buổi nói chuyện với Duy diễn ra ngay cạnh kho để đạo cụ các vở diễn của Buffalo: ẩm thấp, sơ sài và có gì đấy…buồn buồn.

Nhưng Duy luôn hào hứng, tràn năng lượng.

Bởi anh chia sẻ đang rất vui với vai trò mới: đạo diễn sân khấu cho một vở nhạc kịch dành cho trẻ nhỏ, điều Duy ao ước từ rất lâu nhưng chưa đủ điều kiện để làm…

Biết đâu vài năm nữa nhạc kịch thành mốt - Ảnh 1.

Nguyễn Khắc Duy (giữa) rất xúc động khi lần đầu được hợp tác với hai nghệ sĩ Thanh Thuỷ và Tấn Lộc trong vở nhạc kịch mới do anh làm đạo diễn sân khấu – Ảnh: GIA TIẾN

Ở Việt Nam tác giả hầu như không được coi trọng, chính vì thế sân khấu của mình mất đi sự cân bằng.

Đạo diễn Nguyễn Khắc Duy

* Mới đó nhóm kịch Buffalo do bạn sáng lập đã gần bước sang năm thứ 5. Khoảng thời gian ấy với Duy có ý nghĩa như thế nào?

– Nhìn lại thì thấy nó dài, cũng đầy gian nan nhưng bảo là quá khổ, quá khó thì không hẳn. Vì tôi nghĩ, làm gì có con đường nào, ngành nghề nào trải hoa hồng cho mình bước qua.

Tôi chỉ thấy tự hào về những điều Buffalo làm được: đi trên một con đường riêng, bước đầu gặt hái được những thành công nhất định. Như khi chúng tôi tìm được những bạn trẻ đồng hành với mình trong suốt chặng đường này, tôi có thêm niềm tin lớn lắm.

* Cách đây chỉ hai tháng, vở nhạc kịch Chicago của Buffalo phải huỷ diễn vào phút chót và hoàn vé cho khán giả vì lí do bản quyền.

Điều này có tạo ra tâm lý hoang mang cho nhóm không?

– Thực ra quyết định ngưng diễn và trả vé là của chính tôi. Chúng tôi muốn tuân thủ pháp luật, tuân thủ việc sử dụng bản quyền.

Tôi đã trăn trở rất nhiều vì ở Việt Nam vấn đề bản quyền trong sân khấu chưa rõ ràng, nhưng bước chân ra ngoài mới thấy quốc tế không như vậy.

Một lời thoại sai không đúng với bản gốc họ cũng không cho phép mình diễn. Tác giả sân khấu nước ngoài có quyền lực rất lớn, họ có thể đồng ý cho mình diễn hoặc không.

Không có tác giả, không có tác phẩm, không có ai viết vở mới. Chicago cũng dạy cho tôi bài học rất lớn về việc quảng bá, nhất là khi sự quảng bá vượt quá bản quyền mình đã xin…

Chúng tôi xác định mình sẽ còn mua bản quyền để làm những vở khác, do đó sự cầu thị và dừng lại là đúng đắn, cần thiết.

Ngoài giờ làm việc trong nhóm, chúng tôi chạy sô làm event, dựng bài múa cho các cuộc thi của các cơ quan nhà nước để kiếm thêm.

Cũng chỉ vừa đủ cho sinh hoạt bình thường.

Còn nói là đủ sống chỉ để chuyên tâm làm sân khấu thì chắc không!

* Chắc hẳn, để ra mắt một vở nhạc kịch không dễ chút nào với các bạn?

– Nếu nói về một vở nhạc kịch tôi luôn khao khát, vở nhạc kịch “trong mơ” thì hiện nay quy mô của mình còn rất nhỏ.

Như vở Tấm Cám chúng tôi đầu tư khoảng 700 triệu, coi như là hết sức rồi, anh em vẫn nói là: lấy công làm lời thôi! Đó, nhìn kho đạo cụ nó sơ sài, nó chắp vá vậy đó, rồi poster tự làm, tự chụp hình, nhạc cũng tự sáng tác, chỉ có đi phối lại thôi, để tiết kiệm chi phí tối đa.

Tuy nhiên, ưu điểm của chúng tôi là rất trẻ và… rất trâu (Mọi người vẫn hay gọi Buffalo là nhóm “trẻ trâu” – PV) tinh thần lúc nào cũng phấn chấn.

Tiền ít thật nhưng vở nào mình cũng dốc hết sức, lấy những gì tốt nhất trong khả năng ra để làm. Chắc vì thế các anh chị trong nghề cũng thương, có sô nào là móc nối cho đi làm kiếm thêm để bù lại.

* Từ những vở kịch đi mua bản quyền, đùng cái Tết 2016, Buffalo giới thiệu một vở nhạc kịch thuần Việt là Tấm Cám do chính Duy viết, làm mới lại kịch bản và dàn dựng. Điều gì khiến bạn nghĩ đến điều này?

– Đó là lúc tôi muốn viết một vở nhạc kịch dành cho gia đình, một vở nhạc kịch thuần Việt, của người Việt.

Tôi muốn làm mới một câu chuyện cổ rất nhiều người biết theo một hướng nhân văn hơn, đi sâu vào tình chị em máu mủ, thay vì cho Cám và Tấm tàn hại lẫn nhau.

Đó là lần đầu tiên, một vở nhạc kịch của Buffalo ra mắt mà chúng tôi bán được 1 tỉ đồng tiền vé. Tất nhiên, so với chi phí bỏ ra ban đầu cùng với các chi phí khác cộng lại thì chưa huề vốn, nhưng thực sự vui dữ lắm.

Và nghĩ nếu được mọi người ủng hộ như thế, chắc chắn mình sẽ làm tiếp những vở nhạc kịch khác.

Biết đâu vài năm nữa nhạc kịch thành mốt - Ảnh 4.

Nguyễn Khắc Duy làm việc cùng các diễn viên nhí trên sàn tập của nhạc kịch Bé chịu chơi – Ảnh: MINH TRANG

Nhạc kịch cho trẻ em xem còn khó hơn nữa, vì âm nhạc đều không được phép sơ sài, bởi nhạc kịch cho trẻ còn phải giúp phát triển thẩm mỹ cho các em, chứ không đơn thuần đến chọc lét cười cho đã rồi về.

Đạo diễn Nguyễn Khắc Duy

* Có phải điều này khiến bạn có động lực để tiếp tục thực hiện nhạc kịch Bé chịu chơi, hướng đến các gia đình, các bậc phụ huynh và các em bé không?

– Thực ra mà nói, trong nhạc kịch không phân biệt ra là nhạc kịch dành cho trẻ nhỏ hay nhạc kịch dành cho người lớn. Bởi dù là đối tượng nào, đã làm nhạc kịch, đều dính đến việc là phải đầu tư rất lớn, công phu về âm nhạc, tập nhảy, tập hát…

Đó là lí do từ các sáng tác riêng của anh Võ Thiện Thanh dành cho Bé chịu chơi, đến thông điệp “hãy để cho con trẻ có tuổi thơ thật sự, được vui chơi thay vì học đêm học ngày” đều được ekip cân nhắc rất kĩ.

* Làm việc với dàn diễn viên nhí trong Bé chịu chơi có phải là thách thức dành cho bạn không? Hay còn thách thức nào khác?

– Ngoài việc phải trả lời khoảng… 5.000 câu hỏi mỗi buổi cho các em thì cũng không có thách thức gì lắm (cười lớn).

Con nít mà, động chút là hỏi, hỏi là hỏi cho tới nên nhiều khi mình cũng hơi mệt. Nhưng bù lại các bé trong nhạc kịch lần này rất thông minh, nói là hiểu ngay, và còn chăm chỉ nữa.

Đặc biệt nhiều bé có năng khiếu thực sự với kịch. Các em mê kịch, một ngày mà không được lên tập với các bạn thì ỉ ôi với cha mẹ là sao con nhớ sân khấu quá.

Với một người trẻ cũng mê sân khấu như tôi, tự nhiên thấy vui và xúc động lắm.

Biết đâu vài năm nữa nhạc kịch thành mốt - Ảnh 6.

Nhạc kịch Bé chịu chơi gây ấn tượng bởi sự đầu tư công phu cho việc dàn dựng – Ảnh: GIA TIẾN

Tôi thấy được cái lửa của các em, thấy được tài năng của các em, nếu các em mê, sau này các em sẽ giữ được sự tiếp nối của sân khấu.

* Sau khi xem lại vở nhạc kịch lần này, điều gì khiến Duy tự hào và hài lòng nhất?

– Điều đầu tiên tôi nghĩ, đó là sự choáng ngợp về cảnh sắc, đạo cụ, ánh sáng. Có lẽ rất lâu rồi, sân khấu mới có một vở diễn được đầu tư công phu và kĩ lưỡng như vậy.

Thứ hai là sự nghiêm túc làm việc của các diễn viên nhí khi diễn xuất, khi thể hiện các ca khúc…

Có thể nó chưa quá hay, chưa hoàn hảo một cách tuyệt đối, nhưng trên hết là nó truyền tải rất tốt cảm xúc và thông điệp đến người xem.

Chúng tôi rất may khi tìm được một nhà tài trợ đủ tế nhị và thấu hiểu, họ không đòi hỏi phải đưa tên nhãn hiệu hay bất cứ điều gì vào vở.

Chúng tôi được chủ động sáng tạo một vở nhạc kịch dành cho trẻ nhỏ, có lẽ vì thế từ tôi đến biên đạo Tấn Lộc, chị Thanh Thuỷ, nhạc sĩ Võ Thiện Thanh đều rất thích thú với vở nhạc kịch này.

Thậm chí, tôi có nhiều cảm hứng đến mức đã có ý tưởng làm một vở nhạc kịch tiếp theo của Buffalo với câu chuyện về chàng Thuỷ Tinh, lấy cảm hứng từ truyền thuyết Sơn Tinh, Thuỷ Tinh cho các em và gia đình thưởng thức.

Khán giả bỏ tiền đến rạp xem phim, tức là có thể chi trả nhiều tiền hơn cho các sản phẩm giải trí đúng nghĩa.

Với dòng chảy này, cùng với việc nghệ thuật luôn có một quy luật, nếu quy luật này lặp lại thì sẽ đến thời của sân khấu.

Tôi luôn tin sân khấu sẽ quay trở lại thời huy hoàng của nó trong vòng vài ba năm nữa, với những sản phẩm nghệ thuật có giá trị.

* Chung thuỷ với nhạc kịch và con đường khó khăn này từ đầu đến giờ, chắc hẳn Duy phải có tham vọng rất lớn ở lĩnh vực này?

– Tôi nghĩ sau một thời gian “no nê” với các game show, khán giả đang từ bỏ dần thói quen xem những điều vô bổ lặp đi lặp lại.

Nhạc kịch không phải là cái gì quá khó xem, hay ít ra nhạc kịch của Buffalo thực hiện không khó xem.

Bởi chúng tôi tâm niệm nhạc kịch của mình làm ra phải gần gũi, phải có người xem, chứ không phải là những điều quá hàn lâm, xa lạ.

So với opera, so với múa đương đại, rõ ràng nhạc kịch có lợi thế hơn, đại chúng hơn.

Biết đâu đấy, hai ba năm nữa người ta gặp sẽ hỏi nhau: Bạn đã xem vở nhạc kịch đó chưa? Và xem nhạc kịch trở thành “mốt” luôn cũng không chừng! (cười)

Facebook Comments

Mới nhất

Cơ hội đặt mua nhà ưu đãi cho các gia đình trẻ

Theo chuyên gia bất động sản Đặng Hùng Võ – Nguyên Thứ trưởng Bộ Tài …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *